Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

Lục bát xa xứ

Lục bát xa xứ


Xứ người lưu lạc bao năm
Thương câu lục bát muôn ngàn dặm xa
Thầm thì mấy khúc dân ca
Mây trôi, bèo dạt, phận hoa, bến đời
Đêm khuya trăng lạnh bóng soi
Chìm trong nỗi nhớ bao lời hát ru
Quê nhà cách trở mịt mù
Xót thân xa xứ tương tư nặng sầu

Ước gì một cánh chim câu
Đem vần lục bát thả vào hồn thơ…


Hoài Hương

Vương vấn

Vương vấn

Tặng V2


Em lạc vào anh phút tình cờ
Vấn vương thóang chốc ngỡ trong mơ
Tưởng rằng tỉnh giấc là quên hết
Mà sao tim không muốn hững hờ

Em gọi thầm anh những chiều mưa
Tương tư buồn vui mấy cho vừa
Mùa qua mùa lại trăng tròn khuyết
Xao động từng cơn gió đòng đưa

Em nhớ mắt mình soi bóng nhau
Hơi ấm bàn tay dịu nỗi sầu
Tri kỷ tri âm chia ngọt mặn
Môi mềm quấn quýt giữa trời sao

Em biết tình yêu chưa đủ say
Để níu hồn anh ở phương này
Hương duyên tơ tóc còn xa lắm
Ước đến một ngày nợ trúc mai./.



Hòai Hương

Vũ trụ & Em

Vũ trụ & Em



Kim tinh lấp lánh góc trời
Em thiên thần giữa cuộc đời trần ai

Mộc tinh huyền ảo bụi mây
Em đầy bí ẩn ngàn cây rừng già

Thủy tinh lạnh lẽo thẳm xa
Em dấu mình hóa tim là giá băng

Hỏa tinh nhuộm sắc đỏ vàng
Em gieo chuỗi lửa kết bằng hờn ghen

Thổ tinh ấm áp thân quen
Em dòng mật ngọt ru quên tháng ngày


Yêu em anh ước mộng say
Lại e vũ trụ vần xoay khó chiều./.



Hòai Hương

Phù Vân Yên Tử

Phù Vân Yên Tử


Giọt mưa Bát Nhã
Nhịp mõ Hoa Nghiêm
Trời thiêng Phật Tiên
Đất linh Nhân Thánh.

Mờ ảo dấu chân trên từng bậc đá
Vạn kiếp thế nhân khó nhọc phàm trần
Mây phù du bóng ảnh chốn huyền không
Rừng lá trúc thầm thì câu sám hối
Tham- Sân- Si, cõi tục đầy cám dỗ
Chạm cửa thiền bỗng chốc hóa hư vô
Suối Giải Oan gột rửa sạch ưu tư
Hoa Yên Tự lắng tâm người tĩnh tại

Một ngày, một đời trôi như giấc mộng
Danh lợi là chi, tranh đấu sống còn
Gương người xưa rời điện ngọc cung son
Nhường quyền tước thanh thản vui mây gió
Thóang Phù Vân một ngọn mầm cứu rỗi
Chút tiêu dao nhẹ bớt nỗi ưu phiền
Dưới núi kia nhân gian đầy bất trắc
Yên Tử ngàn năm phổ độ chúng sinh./.


Yên Tử 12.2007

Hòai Hương

Qua miền Tây Bắc

Qua miền Tây Bắc


Qua miền Tây Bắc mùa trăng
Lung linh ánh bạc, sương giăng ảo mờ
Núi cao mây thấp lững lờ
Vẳng nghe tiếng sáo gọi chờ hẹn nhau
Chợ Tình người hẹn ở đâu
Để rồi lạc lối giữa bầu trời sao
Đêm về câu hát gửi trao
Quẩn quanh vấn vít dạt dào yêu thương.

Qua miền Tây Bắc tơ vương
Thơm xôi nếp mới, ấm hương rượu cần
Khăn Piêu quà tặng tình thân
Đàn môi thủ thỉ níu chân ‘đừng về”
Chợ phiên nhộn nhịp ngựa xe
Váy hoa, thổ cẩm, ô che sắc rừng
Bản, mường rộn rã tưng bừng
Cồng chiêng mở hội, chào mừng khách xa.

Qua miền Tây Bắc bao la
Suối, rừng, thác, núi như là Mường Tiên
Thang trời bắc nhịp nối liền
Ruộng ngô, nương lúa một miền mượt xanh
Ngọt ngào lời Khắp- Tiễn anh
Đắm say kèn lá, riêng dành yêu em
Ngất ngây mộng mị điệu Then
Mơ màng tính tẩu say men nhạc trời

Qua miền Tây Bắc , người ơi…


Hòai Hương

Ngày xưa ơi

Ngày xưa ơi


Ngày xưa nắng nhẹ chiều nghiêng
Anh đưa em ghé thăm miền trung du
Mờ xa dáng núi thâm u
Sông như dải lụa, lúa như thảm vàng
Cánh cò chao liệng ngỡ ngàng
Ngắm con diều sáo mơ màng tầng không


Ngày xưa tím biếc hoàng hôn
Anh đưa em đến làng thôn thanh bình
Khói lam ấm nếp nhà xinh
Triền đê cỏ mượt thuyền tình êm trôi
Hoa xoan nhẹ thả hương trời
Hàng tre gió hát, thoảng lời ru con


Ngày xưa …kỷ niêm mãi còn
Em mơ… một ánh trăng tròn…ngày xưa./.



Hoài Hương

Em còn nhớ hay em đã quên

Em còn nhớ hay em đã quên *



Ru em từng ngón xuân nồng
Anh hôn anh nhớ búp hồng tay em
Hoa vàng mấy độ làm quen
Hẹn em anh đón thăm quê vườn nhà
Xanh trời nắng thủy tinh pha
Mênh mang diệu vợi anh xa đường về
Một thời hạ trắng say mê
Áo nhàu tóc bạc vẫn thề bên nhau
Em đi biển nhớ đã lâu
Anh ngồi hát khúc nhạc sầu dưới mưa
Ứơt mi mắt biếc khô chưa
Anh lau giọt lệ cho vừa đắm say
Dáng buồn như cánh vạc bay
Nao lòng anh xót em gầy vóc mai
Diễm xưa dẫu có nhạt phai
Anh ghi lời đá thương hòai ngàn năm
Phôi pha rượu cạn đường trần
Xuân qua, Hạ tới, Thu tàn, Đông lên
Tình xa nỗi nhớ dịu êm
Yêu em anh hát gọi tên bốn mùa.




Hòai Hương


*,