Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Khúc biến tấu của biển

Khúc biến tấu của biển



1. Em đi trong gió, gió mang mùi biển phả vào em, mang cả lời thầm thì của anh, yêu em…yêu em…
E đi dưới nắng,nắng vàng mật phủ lên vai em, ấm như môi hôn anh dịu ngọt.
E đi trên cát, cát giữ dấu chân em, để một ngày nào cổ tích, dấu chân em và anh chồng lên nhau.
Em đi vào sóng, sóng rì rào như lời anh hát, ru em tròn những giấc mơ đầy khát khao…
Gió- Nắng- Cát- Sóng vuốt ve em trong những đam mê, mơ màng gió, nồng nàn nắng, dịu dàng cát, bềnh bồng sóng…Em và Anh.
Thủy triều dâng , đầy lên khi đêm xuống, sao rắc kín vòm trời, thả xuống biển khơi, lấp lánh vảy bạc nhấp nhô, cho mắt chìm trong nhau đắm đuối.
Rừng thông cuống quít trên ngọn lá, ánh trăng lai láng tuôn chảy thành dòng, thời gian như ngừng lại ngàn năm, đọng trong một nhịp đập.
Núi nghiêng bóng chập chờn ẩn hiện, chùm ti-gôn rũ lá thổi những cánh hoa, hàng vạn lời ước hình trái tim rải trên mặt nước. Một lời hẹn ẩn kín, sâu thẳm.
Biển và Anh, trong em là nỗi nhớ, để nôn nao mỗi bình minh gọi, để bâng khuâng mỗi buổi chiều rơi, để thả hồn vào đêm, có gió xôn xao thổi vào cát, có sóng chơi vơi vờn trăng, để thành khúc ru.. Để em có anh..
Đến với biển, anh là giấc mơ
Đến với anh, biển là nỗi nhớ.


2. 24 giờ ở biển cùng anh, bắt đầu từ hòang hôn ngày trước. Anh đưa em ra biển trong lúc mặt trời giống như quả bóng lửa rơi chậm chạp xuống mặt biển, hắt từng chùm tia vàng rực , óng ánh, rải lên từng ngọn sóng xô ồn ã, vội vàng, liếm một cách tham lam vào bờ cát trắng ngà. Rồi đột ngột, mặt trời như lặn sâu vào biển menh mông , thăm thẳm, để lại một thứ ánh sáng mờ mờ sương phủ tím xám, dần thẫm lại nhuộm biển trong sắc tím đậm đặc, nổi bật những chấm sáng lung linh, dập dờn của sao trời in bóng, của các ngọn đèn bé xíu trêncác thuyền đánh cá tụ lại. Gió từ ngòai khơi xa thổi vào mang mùi tanh của cá, vị mặn của muối, bám lên mặt một lớp mỏng mịn rin rít. Tiếng gió hòa lẫn tiếng sóng hay tiếng anh thầm thì bên em những lời mộng mị, cổ tích về huyền thọai biển. Nắm chặt tay anh , em sợ nếu buông ra, em sẽ lọt thỏm vào khỏang không chẳng còn giới hạn trời biển kia.

Đêm qua nhanh khi em và anh hình như vẫn vai kề vai, tắm đẫm hơi sương biển, nói với nhau bằng mắt, bằng môi, bằng tiếng đập trái tim.. Bình minh ở biển như đến sớm hơn, bầu trời xanh xám còn lấm tám các chấm sao li ti, lấp lánh, đã thấy ánh hồng rực lên một dải dài, rắc vào gợn sóng xa tít tắp ngòai khơi, như giăng một tấm lưới vàng khổng lồ…một chốc lát sau, cả vùng biển tràn ngập màu vàng tuyệt đẹp của nắng.
Mặt trời lên cao, biển càng xanh trong màu ngọc, bãi cát càng trắng mịn mời gọi. Biển đông người. Những bờ vai rám nắng, những mái tóc rối tung trong gió, vô vàn dấu chân in trên cát liên tục bị sóng xóo mờ… Em như sợ lạc mất anh trong bồng bềnh sóng, cát và bãi biển nhộn nhạo người là người, biển lúc này không còn là của riêng em và anh. Một nỗi buồn len lén, mơ hồ trong em.

Đâu còn những ngày xưa với trò chơi bé dại ngây thơ, đắp cát xây tòa lau đài, tưởng tượng ra công chúa, hòang tử và muôn vàn câu chuyện thần tiên khác mà kết thúc là niềm vui, hạnh phúc. Đâu còn mấy ai trong đám đông kia biết đến câu chuyện tuyệt vời của Grin “Cánh buồm đỏ thắm”, về một tình yêu của biển đẹp như một bài thơ. Ngay cả anh, trong ánh nắng chói chang của biển, anh đã biến thành người khác. Mắt anh không đắm đuối nhìn em , mà trượt đâu đó xa xôi. Môi anh không ấm áp, trìu mến trên là da em, mà buốt lạnh vô cảm. Tay anh như vướng víu khi ôm em, và lúc em lại gần bên anh tìm sự chở che, anh khó chịu muốn xô em ra.. Em chợt thấy cô đơn trước biển và thấy trái tim mình đau thắt lại.
Em hiểu, khi bình minh lên, khi tất cả phơi trong ánh sáng mặt trời, là phút giây những gì em đã có được cùng anh trở thành quá khứ.

24 giờ trôi qua. Em xa biển lúc hòang hôn. Và chỉ hòang hôn em mời có anh.


3. Biển như một bức tranh thủy mặc quyến rũ, được bàn tay họa sĩ kỳ tài phóng túng, buông thả những gam màu và đường nét nóng- lạnh, mềm mại, mạnh mẽ… luôn biến ảo theo ánh mặt trời. Mặt biển xanh lăn tăn gợn sóng trộn với màu vàng nắng óng ánh như một tấm lưới đính kim cương phủ lên, in dáng núi, đảo tím xám lung linh, chập chờn , kỳ ảo, cho trí tưởng tượng bay bổng cùng bao câu chuyện cổ tích xa xưa. Khỏanh khắc hiếm hoi khi biển vắng, lắng nghe tiếng sóng ì ầm vỗ vào bờ cát, tiếng lá reo miên man của những rặng phi lao trong gió, mơ hồ tiếng lao xao bí ẩn vọng từ sâu trong làn nước biển…hòa quyện vào nhau như một khúc nhạc du dương, mê đắm,gợi những xôn xao tưởng nằm yên trong trái tim, bỗng thức dậy ngọ nguậy… có một ngày …một ngày…Anh và em


Một ngày biển trong mắt nhau là nắng, gió, cát, sóng, là mênh mông xanh màu biển, màu trời, quấn quít, chóang ngợp.

Một ngày biển , tím hồng sắc ti-gôn trên những sườn núi hằn sâu vết cắt của thời gian, nồng nàn môi hôn mang hương vị biển.

Một ngày biển, trở lại tuổi thơ hồn nhiên, cùng đuổi bướm hái hoa giữa rừng cây cổ thụ, đảo nhỏ, cùng nghiêng tai chung nghe tiếng biển trong một vỏ ốc óng ánh màu ngọc trai.
Một ngày biển đẹp như một bức tranh, tuyệt hơn cả những giấc mơ
Biển- Anh- Tình yêu của em./


Hòai Hương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét