Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Hồng Hà

HỒNG HÀ

Hòai Hương


Đang lang thang tìm tư liệu ở vùng biển Hạ Long, Tổng Biên tập điện thoại nhắn về tòa sọan ở Hà Nội gấp: “Có việc cần”, không thêm một lời giải thích. Trong lòng không vui lắm vì công việc bị gián đọan đúng lúc hứng thú. Lại thêm hơi thắc mắc, có việc gì mà Tổng Biên tập réo gọi khẩn cấp đến thế. Khi tôi chỉ là một phóng viên tàng tàng trong tòa báo, chẳng giữ trọng trách gì, và gần như chưa bao giờ làm việc trực tiếp với Tổng Biên tập. Chạy xe hơn 200km, về đến tòa sọan, không dám nghỉ mệt, tôi vội lên gặp Tổng Biên tập. Nhìn thấy nụ cười và gương mặt “bình yên” của ông, bao nhiêu căng thẳng trong tôi chùng lại, tan biến, dù sự hồ nghi vẫn treo lơ lửng… Thân mật vỗ vai tôi, chỉ vào bộ sa lông tiếp khách, Tổng Biên tập vui vẻ:
- Nghỉ uống nước, rồi từ từ bàn công việc, không có gì phải lo lắng.
- Anh nói liền cho em đỡ hồi hộp.
- Đơn giản thôi. Anh có một lời nhờ cậy của người bạn vong niên xa xứ, ông ta muốn giúp đỡ cho con hòan tất luận văn về Hà Nội. Trong tòa báo của ta, anh thấy cậu có đủ tài “cầm-kỳ-thi-họa”, hiểu biết nhiều về Hà Nội, hơn nữa cậu biết nói “ngôn ngữ của họ”. Cậu thay mặt giúp anh, anh cũng không biết nhờ ai hơn.
- “Ngôn ngữ của họ” là sao anh?
- Con ông bạn anh không biết nói tiếng Việt. Thôi, cậu về nghỉ. Chiều tối nay, anh và cậu cùng ra sân bay Nội Bài đón người và để cậu làm quen.
Ra khỏi phòng Tổng Biên tập, tôi vẫn chưa hết thắc mắc và thêm nỗi lo. Tôi sẽ giúp gì được cho Tổng Biên tập thực hiện nhiệm vụ khó hiểu kia đối với vị khách chưa quen biết không nói được tiếng Việt. Tự dưng đau cả đầu. Thôi, kệ. Tôi tặc lưỡi, chờ đợi trong trạng thái tò mò.
Trên đường ra sân bay, tôi được nghe giới thiệu sơ lược vị khách đặc biệt sắp đón của tôi. Một cô gái Việt Nam, sinh viên năm cuối, sinh trưởng ở nước ngòai, không biết tiếng Việt, lần đầu về Việt Nam, đang chuẩn bị tư liệu làm luận văn đề tài “Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội”. Vì bận việc, bố mẹ không đưa cô ta về được, nên nhờ bạn bè giúp đỡ. Tổng Biên tập của tôi là người bố mẹ cô ta tin cậy nhất ở Việt Nam. Và vì Tổng Biên tập cũng quá bận rộn và không thích hợp lắm công việc này, lại rất tin cậy tôi nên trao sứ mạng khó khăn này cho tôi với niềm tin tưởng tuyệt đối. Than thầm: “Một nhiệm vụ thật khó nuốt trôi”. Thôi đành “nhờ Trời”. Ghé vào quầy bán hoa, tôi chọn mua một bó hồng thật đẹp. Dù sao, khách là một cô gái. Hình như, Tổng Biên tập có vẻ hài lòng khi thấy vậy. Còn tôi, hồi hộp chờ… từng phút trôi qua.
- Cháu chào chú Nguyễn. Một giọng nói hòan tòan Hà Nội, êm mượt…
Cả tôi và Tổng Biên tập cùng quay ngang. Một thiếu nữ mảnh mai, dong dỏng cao, tóc dài loăn xoăn bồng bềnh, đôi mắt to tròn, trong veo, váy len dài mỏng màu hồng phấn, như một búp sen nõn nà, mỉm cười, nụ cười được xóay đồng tiền điểm xuyết đẹp như tranh, hướng về phía chúng tôi.
- Hồng Hà! Mấy năm rồi không gặp. Cháu đã lớn và đẹp thế sao? Và còn nói được tiếng Việt?
Một thóang phụng phịu hờn dỗi như trẻ thơ
- Chú quên cháu rồi. Còn cháu nhớ chú, nhớ chú dặn “phải” nói được tiếng Việt chú mới cho “về nha”.
Quay cái nhìn sang tôi, ánh mắt hỏi thầm “Ai đây?”
- Chú quên giới thiệu. Đây là anh Trần, phóng viên của chú, người sẽ giúp cháu tìm hiểu Hà Nội. Cháu có thể yên tâm với người hướng dẫn tuyệt vời này… Còn đây là Hồng Hà, con gái người bạn… Hai người làm quen nhau đi.
Tôi mất hẳn cái vẻ tự nhiên vốn có hàng ngày của một tên phóng viên chuyên đi bụi. Câu chữ cùng cái liến láu ứng biến trước mọi tình huống bay đâu mất. Lúng túng trao bó hoa, và như chàng ngốc tay thừa chân thừa. Em ôm bó hoa, cảm ơn tôi, nhìn thẳng vào tôi, nói chậm từng tiếng:
- Em rất vui được gặp anh. Anh sẽ đưa em đi hết Hà Nội nhé, và đừng bỏ em dọc đường.
Lúc ấy cả tôi và Tổng Biên tập súyt phì cười khi nghe em nói, nhưng sau này đi với em, tôi mới hiểu, vốn từ ngữ diễn đạt tiếng Việt của em chưa đầy đủ, nên em nói phải đóan ý mới hiểu.
Đường về Hà Nội, tôi nghe em nói chuyện với Tổng Biên tập, vừa tiếng Việt vừa tiếng nước ngòai chen nhau, những chuyện thăm hỏi tình hình cuộc sống gia đình bên này bên kia, chuyện học hành. Tôi ngồi băng ghế trước, im lặng nghe em nói, quan sát em bằng cảm giác, người lâng lâng khó tả, cộng một chút băn khoăn, tôi sẽ giúp em như thế nào đây, yêu cầu của em ra sao liệu tôi có thể làm được. Và em, cô gái Việt sinh ra trên xứ người có giọng nói Hà Nội tuyệt vời đến kỳ lạ, em đối xử với tôi ra sao.
Ngày hôm sau, tôi đến gặp em, bắt đầu vai trò “người hướng dẫn”, với lời dặn dò khá kỹ của Tổng Biên tập: “cô ta con gái cưng duy nhất, được chiều chuộng nên hơi khó tính, quen cuộc sống nước ngòai, lần đầu về Việt Nam, lạ đất lạ người, mọi cái đều chưa biết. Cậu cố gắng đừng để Hồng Hà buồn. Anh trông cậy tất cả vào cậu”. Kể từ giờ phút đó, cái tên Hồng Hà như một dòng chảy ngầm, xáo trộn cuộc sống của tôi, tâm hồn tôi, đem đến trái tim những dịu ngọt tôi không sao quên được.
Cuộc “hành trình tìm dấu vết xưa và nay Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội”, như lời nói vui của tôi và em, bắt đầu bằng những bước chân quanh Hồ Gươm. Ngay buổi sáng đầu, tôi đã nếm mùi kiểu người ngọai, mới đi vài bước chân, em đã nằng nặc đòi tôi phải đưa đi mua bản đồ Hà Nội, dù tôi nói rằng Hà Nội tôi thuộc như lòng bàn tay. Vâng, thì chiều, mua thì mua, cho em vui. Cầm bản đồ trên tay, em hỏi tôi “chỗ mình đứng là ở đâu?”. Tôi chấm một nét mực, em thích thú vẽ luôn hai hình người bé tí, một trai một gái nắm tay nhau, dợm chân bước theo chiều mũi tên dọc Hồ Gươm. Em nói đó là tôi và em… để sau này khi trở lại bên kia, em còn nhớ đã đi đến đâu cùng tôi. Chưa hết, em giao tôi một cái máy ghi âm nhỏ xíu, có dây micro bé tí ti, em bảo tôi bỏ máy vào túi áo, kẹp micro vào miệng túi, tôi có thể vừa đi vừa nói thỏai mái, em còn để dành nghe lại nhiều lần, “nghe anh nói hay lắm, em học thêm tiếng Việt, và khi để nhớ anh, em mở ra nghe…”. Tôi đã kể cho em nghe những gì liên quan đến Hồ Gươm, tại sao mang tên như thế, vì sao có cầu Thê Húc, đền Ngọc Sơn, tháp Bút, đài Nghiên…, Tháp Rùa sao là biểu tượng của Hà Nội… Tôi còn đọc cho em nghe vài bài thơ, hát em nghe mấy khúc hát về Hồ Gươm. Lặng im bên tôi, em không nói gì. Đi giáp một vòng hồ, khi dừng chân bên tượng đài “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, nhìn sang đài Nghiên, tháp Bút, em chầm chậm nói:
- Chỉ chưa đầy 2km chu vi mà dày đặc huyền thọai, truyền thuyết, sự tích tồn tại, sống cùng trời đất nơi này. Thế thì cả Hà Nội, mỗi viên gạch, mỗi bước chân là một câu chuyện về Hà Nội. Biết bao giờ kể mới hết.
Em chợt hỏi tôi:
- Nếu cho anh tưởng tượng. Anh sẽ viết gì bằng ngọn bút “viết vào trời xanh” kia?
- Sao em hỏi khó thế. Anh chưa nghĩ kịp. Nếu là em, em viết gì?
- Em sẽ viết hết những huyền thọai, truyền thuyết, những câu chuyện xưa nay về Hà Nội, đất và người, để vĩnh viễn in trên mây trời, để bất cứ người Việt nào dù ở tận cùng trời cuối đất, nhìn lên bầu trời mây đều như thấy cả Hà Nội.
- Ý tưởng của em còn thần thọai hơn hơn cả thần thọai. Em bắt đầu thích Hà Nội chưa?
- Em thích từ hôm qua. Đường đi, trời tối không thấy gì. Nhưng em ngửi trong gió thoang thỏang mùi thơm lạ lắm. Chưa bao giờ được biết. Chú Nguyễn nói đó là mùi lúa làm sữa để tạo thành hạt thóc gạo. Hà Nội được ôm ấp bằng những ruộng lúa. Hôm nào anh đưa em đi xem lúa mọc nhé.
Ngôn ngữ của em diễn đạt rất tự nhiên làm tôi phì cười, nhưng cảm nhận của em về Hà Nội, dù chỉ mới sơ qua những giờ phút đầu đã thật tinh tế, đầy cảm xúc. Chỉ có thể có ở một tâm hồn mang sẵn tình yêu Hà Nội trong tiềm thức.
Đưa em đến Văn Miếu – Quốc Tử Giám – Đó cũng là một kỷ niệm khó quên và chắc không khi nào gặp lại. Cũng như các nơi khác, tôi kể em nghe về lai lịch về ý nghĩa, những câu chuyện kể, những nhân vật ở đây. Em lắng nghe tôi nói và quan sát rất kỹ lưỡng, đặc biệt là những hàng bia đá trên lưng Rùa, chăm chú một lúc lâu, em níu tôi hỏi:
- Anh ơi, tại sao không Ông Rùa giống nhau, ông cúi đầu, ông ngoảnh mặt, ông ngóc đầu cao, ông vươn cổ, có ông to ông bé, ông nhắm mắt, ông há miệng… Ông Rùa Hồ Gươm có giống các ông Rùa ở đây? Anh có thấy trên vài tấm bia có mấy dòng chữ bị xóa, những chữ đó nói gì?
Tôi tóat mồ hôi hột, dù trời Hà Nội cuối thu se se lạnh. Tôi chưa nghe ai hỏi như thế bao giờ. Những câu hỏi của em đủ để cho mấy luận án tiến sĩ, tôi không đủ dữ liệu để trả lời các câu hỏi đó. Đành khất lại, về nhà tìm thêm tài liệu, hoặc các chuyên gia Hà Nội học để có câu trả lời cho em. Một chuyện vui đến. Có đòan khách nước ngoài, đi theo là bốn cô cậu sinh viên khoa Du lịch thực tập, vô tình tôi và em đứng lẫn với họ. Chẳng hiểu nghe các sinh viên kia nói gì, em bỗng thì thầm vào tai tôi: “mình trêu họ nhé”, rồi quay sang nói với các vị khách bên cạnh bằng ngôn ngữ của họ. Em nói những gì tôi đã kể cho em nghe về nơi này. Và như phép lạ, cả đòan khách dồn lại bao tròn xung quanh em. Khi em đi tiếp, họ tự động theo em, rồi như một trò chơi vui vẻ, tôi cũng hùa vào với em, tôi nói tiếng Việt, em dịch lại cho các vị khách, bốn cô cậu sinh viên đi cùng chỉ biết nhìn ngưỡng mộ. Hết một vòng Văn Miếu – Quốc Tử Giám, đòan khách thích thú bởi được biết nhiều hơn những gì họ nghĩ, bốn cô cậu sinh viên kia rụt rè: “Anh chị là…?” Em cười thật tươi, nắm chặt tay tôi, nói đúng giọng Hà Nội cứ êm mượt dịu nhẹ, nhưng không giấu nổi vẻ hãnh diện hơi trẻ con: “Anh chị là người Hà Nội”… Còn tôi, cái cảm giác được làm “guide tour” đặc biệt bên cạnh em, một cô gái cũng thật đặc biệt, thật khó diễn tả thành lời.
“Gió đưa cành trúc la đà/ Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương/ Mịt mù khói tỏa ngàn sương/ Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ…”
Em mơ màng:
- Hồi bé, em thường nghe mẹ đọc, rồi ngân nga như hát, em không hiểu, nhưng nghe rất du dương, sau này hỏi mẹ, mẹ nói đó là câu hát về quê hương, là nhà của mẹ. Em “về nhà”, nhưng chưa biết, anh đưa em đi nhé.
Tôi đã đưa em đến nơi câu ca dao nằm lòng của Hà Nội xưa, giải thích cặn kẽ ý nghĩa câu ca, những địa danh một thời vang bóng. Và may mà trong ồn ào quay cuồng của thời “kinh tế thị trường” hôm nay, nơi ấy vẫn còn giữ được phảng phất hồn xưa bóng cổ. Nhưng có lẽ tôi phải cảm ơn em, chính em đã đánh thức trong tôi những góc kín bị che lấp, chai mòn bởi cuộc sống phù phiếm, bon chen vật vã nghiệt ngã, tình cảm với Hà Nội nhen nhóm lại như ngọn lửa ấm áp, những tưởng đã bị tắt đi không còn cảm xúc gì với các giá trị tinh thần mà thời buổi này bị xếp như một thứ xa xỉ phẩm trong bảo tàng. Em, cô gái Việt sinh ra và lớn lên ở xứ người, mỗi bước chân “về nhà” lần đầu, như em hay nói, chỉ biết Hà Nội qua lời bố mẹ kể trong ký ức và hồi niệm, thế mà em đắm say từng viên gạch lát đường phố cổ, em si mê những vòm lá đan nhau che ô những vỉa hè, em say sưa với những huyền thọai, truyền thuyết về Hà Nội cả nghìn năm tuổi tinh tế, sâu sắc đến lạ lùng.
Một chiều ngắm hòang hôn trên bờ đê Sông Hồng. Mùa nước lớn, con sông đỏ ngầu, sóng cồn lớp lớp đuổi nhau cuốn băng băng, nhìn dòng sông vừa hoang dại vừa dũng mãnh trái ngược với những hàng tre xanh ngắt hiền hòa bao bọc các thôn làng ven sông. Ngồi giữa vuông cỏ mượt bờ đê, em ngây ngất ngắm vẻ đẹp dữ dội của sông, cạnh bên chỗ tôi và em là mấy chú bò thong thả gặm cỏ, lơ đãng nhìn mặt trời rơi xuống bên kia dãy núi xa mờ. Em từ từ khép hờ đôi mắt… Và nói thầm thì:
- Anh có thấy trong gió mùi thơm không. Em nhớ rồi. Mùi của lúa làm sữa ngậm hạt, còn có cả mùi ngô non thơm mát.
Bất ngờ, em ôm lấy tôi.
- Em hạnh phúc quá. Em đã có quê hương không chỉ là qua lời mẹ. Em thích tên em Hồng Hà… Là Sông Hồng, là Hà Nội… Anh Trần, em ước được như anh, được sống ở Hà Nội.
Bố mẹ em là người Hà Nội, lưu lạc xứ người non nửa thế kỷ, tất cả tình yêu Hà Nội, ký ức về quê nhà họ dồn vào cô con gái xinh đẹp Hồng Hà như một mơ ước Hà Nội thuở ấu thơ, như trái tim họ luôn hướng về Hà Nội.
- Bố mẹ em hay kể cho em nghe về Hà Nội, em có hình dung trong trí tưởng tượng Hà Nội như một kinh thành cổ đầy bí mật, có lúc như một pháo đài kiên cường không chịu khuất phục kẻ thù nào, có khi Hà Nội trong em đẹp như bài thơ… nhưng em không thể tưởng tượng Hà Nội thật sự có hình dáng ra sao. Em rất muốn biết Hà Nội thật, mấy năm trước chú Nguyễn qua chơi, nói em phải học tiếng Việt mới cho “về nhà” về Hà Nội. Khi em chọn đề tài cho luận văn – Hà Nội là cái tên cháy bỏng trong em. Em là người Hà Nội, em phải “về nhà”. Em yêu Hà Nội. Em yêu anh nữa.
Tôi như bị cuốn vào dòng cảm xúc của em. Tôi không cảm thấy khỏang cách xa lạ với em, một Việt kiều, mà gần gũi, thân quen, như em và tôi cùng sinh ra lớn lên, cùng uống chung dòng nước sông Hồng, cùng tắm mình trong hồn phố Hà Nội của họa, của thơ, của nhạc, của những tâm hồn từ ngày đầu trong giấc mơ “Rồng bay”, Thăng Long nghìn năm trước.
Hồng Hà… Em cũng là một dòng sông trong tôi, riêng của tôi lúc này.
Bốn tuần lễ trôi qua nhanh như một nhịp thở, khi em nói với tôi chỉ còn hai ngày nữa là em phải xa Hà Nội, trở lại bên kia. Tôi như người bị hụt hơi, hình như tôi sắp mất cái gì quý giá… Thời gian đưa em đi khắp Hà Nội không tồn tại, tôi quên mất quy luật khắc nghiệt, cứ ngỡ không có ngày và đêm… Thôi đành… tim tôi đập chậm lại.
Ngày cuối, em ngỏ ý muốn được đến ngôi nhà của tôi, một ngôi nhà ngói theo kiến trúc xưa ở ngọai thành Hà Nội, có vườn cây và rất nhiều hoa. Đó cũng là những khỏang khắc thơ mộng tuyệt vời của tôi và em trước lúc xa. Vườn đang mùa quả, táo, ổi, hồng, na… trĩu cành, tỏa mùi thơm, tiếng chim ríu rít rộn ràng. Em hồn nhiên như một cô bé chạy từ gốc cây này sang gốc cây kia, sờ vào gốc một tí, hoặc vuốt vào cành lá một tẹo, khi nghiêng ngó gì đó trong tàn lá, còn tôi cũng như trở về cái tuổi 13, 14 trèo cây hái quả cho em ăn, với niềm vui thích không tả được. Em vừa ăn quả, vừa chạy quanh gốc cây, vừa nói: “Hà Nội vườn anh ăn ngon quá. Ước gì em được thế này mãi”… Một thóang thẫn thờ trong tôi. “Ừ… ước gì cứ thế này…”. Tôi lấy đàn ra, ngồi cạnh gốc táo lúc lỉu quả thơm lừng, em tay cầm một nhánh lá hương nhu ngồi bên tôi. Tôi hát tặng em như món quà nhỏ. Bài hát “Người Hà Nội”, “Em ơi Hà Nội phố” và nhiều bài hát về Hà Nội. Tôi muốn em sẽ đem sang bên kia đại dương cả những giai điệu Hà Nội, và một ước muốn thầm kín, muốn em nhớ đến tôi mỗi khi nghe đâu đó những giai điệu Hà Nội đắm say này. Em bên tôi, đôi mắt to tròn trong veo như trẻ thơ, nhìn hút vào tôi. Cảm giác như không phải em nghe bằng tai, mà là em đang thu trọn cả tôi, cả khu vườn, cả những giai điệu ca từ về Hà Nội thấm vào trong em. Em nghe bằng trái tim… Em đã cảm nhận được tình tôi… Hồng Hà. Em là dòng sông làm tim tôi dậy sóng.
Chia tay trên sân ga, em cứ ôm riết lấy tôi, níu tôi không buông ra, bất chấp nhiều cái nhìn hiếu kỳ của mọi người xung quanh, bất chấp tiếng loa của hãng hàng không nhắc hành khách mau hòan tất thủ tục, sắp đến giờ khởi hành. Tôi lúng túng đưa mắt cầu cứu Tổng Biên tập, trong lòng thật sự muốn thời gian đừng trôi. Tổng Biên tập của tôi phải tốn khá nhiều lời động viên thuyết phục và hứa hẹn… em mới chịu rời tôi ra. Suốt bốn tuần đi với em, tôi luôn thấy nụ cười của em, giờ đây đôi mắt to tròn của em ngập đầy nước mắt…
Thư em từ bên kia đại dương: “Anh Trần… Em nhớ Hà Nội. Em nhớ anh. Em nhớ Hà Nội. Em yêu anh…”
Còn tôi – Hồng Hà, dòng sông chảy ngầm trong tim tôi. Tôi cũng nhớ em. Nhớ hình vẽ hai người tay trong tay nhau vòng quanh Hà Nội trên tấm bảng đồ. Nhớ những câu hỏi kỳ lạ của em về Hà Nội. Nhớ nụ cười có cái xóay đồng tiền đóng dấu trong tôi. nhớ đôi mắt to tròn trong veo như trẻ thơ hút hồn tôi. và tôi nhớ đến ngẩn ngơ giọng em, giọng nói Hà Nội êm mượt dịu nhẹ đến lạ lùng không giống bất kỳ ai của em.
Ngày kia, đọc trên báo: “một nữ sinh Việt kiều, tên Hồng Hà đã bảo vệ xuất sắc và thành công luận văn thạc sĩ mang tên Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội – Tình yêu của tôi” làm kinh ngạc cả Ban Giám Khảo và cử tọa tham dự. Nhiều Việt kiều đã không cầm được nước mắt vì xúc động. Khi trả lời phỏng vấn báo chí: “Tôi không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Nhưng tôi mang dòng máu người Hà Nội, người Việt Nam, Hà Nội là quê hương tôi, nhà của tôi, là niềm tự hào của tôi. Hà Nội còn có tình yêu của tôi – một chàng trai Hà Nội…”
Hồng Hà ơi… tôi biết, tôi hiểu em… Tôi mong em trở về… “về nhà” như cách nói của em. Em cũng đã ở trong trái tim tôi… Là tình yêu của tôi ./.



H.H.
Ý kiến bạn đọc truyện ngắn Hồng Hà trên VietnamNet

Bài viết thật tuyệt vời. Đây không phải là văn thuần túy nữa, mà là tâm hồn, là cảm xúc thực sự. Tôi tin câu chuyện này có thực. Tôi yêu Hà nội. Cảm ơn tác giả.m hoang, ha noi , gửi lúc 10/08/2009 22:35:57
Đọc bài viết của tác giả tôi thật xúc động, bởi Hà Nội cũng ở trong trái tim tôi. Tôi nhớ Hà Nội, nhớ bao kỷ niệm của thời sinh viên, nhớ Hồ Gươm một buổi chiều ngồi bên anh... Khi ra trường, chúng tôi phải tạm xa nhau, mỗi người một nơi nhưng tôi luôn tin vào ngày hạnh phúc. Chúng tôi cùng yêu Hà Nội - Hà Nội bình yên, mặt hồ phẳng lặng, "vườn hoa Nhổn" tươi xanh...Đào Thùy Dương, Phổ Yên - Thái Nguyên , gửi lúc 10/08/2009 08:50:36
Tôi thích cách nhìn cách cảm lãng mạn về cuộc sống trên những trang viết này. Có lẽ nó là một khoảng lặng để thanh lọc tâm hồn. Tôi vẫn nhớ lời cô giáo dạy văn của tôi thường nói "Tâm hồn người viết phải trong trẻo lắm mới rung động và cảm nhận cs chân thành và nồng nàn đến thế".Lệ Nguyên, Hà Tây , gửi lúc 09/08/2009 22:07:10
Rất cám ơn bài viết của bạn, nó rất thật và sinh động. Nó làm Tôi càng thêm yêu Hà Nội mặc dù Tôi chưa từng đến Hà Nội bao giờ. Hai từ Hà Nội là một cái gì rất yêu thương trong tìm thức của Tôi mà Tôi chưa bao giờ cảm nhận được từ khi Tôi được sinh ra cho đến khi Tôi phát hiện mình yêu một cô gái Hà nội như bạn và Tôi đã có hoạch cho chuyến viếng thăm Hanoi của bạn trong tương lai gần. Còn chờ gì nữa, bạn hãy nói với cô ấy :"And I love you, too". Chúc tình yêu của bạn có kết thúc tốt đẹp.Tien Nguyen, USA , gửi lúc 09/08/2009 11:39:00
oi bài viết của anh cảm động quá.em chưa ra Hà Nội lần nào cả.Sau này nhất định em sẽ đến thăm Hà Nội,phan hoàng mỹ khuyên, lâm đồng , gửi lúc 09/08/2009 09:59:09
Cám ơn cháu Đọc hết bài của cháu bỗng hai giọt nước mắt chợt lăn ra. Bài viết thật đẹp, thật xúc động. Hà Nội thật đẹp. Chúc cháu hạnh phúc.Nam Hoàng, gửi lúc 09/08/2009 08:56:36
Bài viết rất xúc động. Hà Nội đầy huyền thoại, cảnh đẹp và tình yêu. Cảm ơn tác giả.Nguyễn Văn Soạn, Hà nội , gửi lúc 09/08/2009 08:55:28
Bài viết của bạn thực sự rất cuốn hút.Tôi thấy hà nội thấy hà nội thật đẹp,và bạn thật tinh tế khi đã chỉ ra những vẻ đẹp kính cổ kính của hà nội trong thời buổi kinh tế thi trường hien nay.Cũng cùng y kien nhu bạn Le phuong Lan.Tình yêu của người Hà Nội thật nồng nàn,sâu lắng...Chúc ban có 1 tình yêu đẹp!Luong Hoai Ninh, hai phong , gửi lúc 08/08/2009 22:43:28
hà nội luôn ở trong trái tim tôi. tôi yêu hà nội..thai duong, gửi lúc 08/08/2009 21:32:40
đậm đà+ sâu sắc + đầy ý nghĩa => thật là đi sâu vào lòng người, tuyệ vời đó. Tác gải ơi! cảm ơn nhiều. cao văn thức, nghe an , gửi lúc 08/08/2009 21:23.00
Tac gia bao nhieu tuoi ma lam trai tim gia nay xuc dong qua!.tuong.phohue, dong da , gửi lúc 08/08/2009 15:16:29
cảm ơn Hồng Hà ! cảm ơn tác giả của bài viết! tôi thật sự xúc động và dường như bị cuốn hút theo những dòng cảm xúc đó. Tôi cứ tưởng mình là người trong cuộc. Chúc tình yêu của hai bạn đẹp mãi và chúc hai bạn sớm gặp lại nhau..phan thi thu huong, ha tinh , gửi lúc 08/08/2009 14:27:59
Cam on ban da cho toi nhung cam xuc rat chan that . Toi se len Ha Noi.Luong Thu Phuong, So18 Mi Hung thanh pho Ho Chi Minh , gửi lúc 08/08/2009 12:31:15
Bài viết rất xúc động.rất cám ơn bạn.mình chỉ đến HN được 1 lần trong thời gian ngắn.chưa có cơ hội tìm hiểu nơi này.nhưng qua văn thơ,hình ảnh rất thích HN.chúc tình yêu của bạn có kết thúc thật đẹp !Anh Tuấn, Đà Nẵn , gửi lúc 08/08/2009 09:45:01
Cảm ơn tác giả bài viết, bài viết thật xúc động! tôi yêu Hà Nội và cuối ngày hay lang thang tại những con đường như một thói quen, và cũng yêu một chàng trai Hà Nội - tình yêu với Hà Nội và người Hà Nội rất đẹp và sâu lắng.Le Phuong Lan, Hưng Yên , gửi lúc 08/08/2009 08:35:40
Đã lâu tôi mới đọc 1 bài cuốn hút đến thế. Nó không chỉ tạo cảm giác gần gũi thân thương mà còn thấy đuợc truyền thông ngàn đời của Thủ đô Hà Nội. Rất hãnh diện và cảm ơn tác giả.Tran Hung, Ha Noi , gửi lúc 08/08/2009 03:09:17
Ha Noi dep, tinh yeu dep.....ngoc, hn , gửi lúc 08/08/2009 00:55:16
Tôi chưa từng đến Hà Nội nhưng không hiểu sao tôi đã rất thích Hà Nội, tôi yêu từng con đường, góc phố ở Hà Nội, yêu Hồ Gươm, yêu ... , tôi yêu chúng qua thơ văn, qua sách báo , qua mạng internet và tôi yêu cả con người nơi đó, tôi muốn được đến đó. Đọc bài viết của bạn càng làm cho tôi yêu Hà Nội hơn, chắc chắn Hà Nội rất đẹp, đẹp lắm, và chắc chắn sẽ có một ngày tôi đến với Hà Nội .tuyenthanh, dl , gửi lúc 07/08/2009 23:24:03
Tôi không phải là người Hà Nội. Là một hướng dẫn viên du lịch, được đi rất nhiều nơi trên đất nước Việt Nam nhưng chưa một lần đặt chân ra đến Hà Nội. Vẫn biết Hà Nội với vẻ đẹp thơ mộng đã đi vào trong thơ ca nhưng sau khi đọc bài viết này tôi thật sự cảm ơn vì bạn đã mang một cảm giác khó tả đến với tôi khi tôi nghĩ về Hà Nội. Xin chúc mừng tình yêu của bạn, chúc bạn sẽ giữ mãi tình yêu của mình.xuân tâm, nha trang - khánh hòa , gửi lúc 07/08/2009 20:28:41
Tôi thực sự không phải là Người Hà nội ,nhưng khi đọc bài báo này tôi không khỏi nghĩ mình luôn là người Hà nội !Nguyễn Bá Khang -Hải quan Thái bình.Đào Ngọc Hà, Thái Bình , gửi lúc 07/08/2009 16:10:26
bài viết rất " Tình", cảm ơn tác giả..Đỗ Việt Anh, Ha Nội , gửi lúc 07/08/2009 16:04:59
Cảm ơn bạn! bạn làm tôi rất bâng khuâng khó tả ...tôi cũng đã có kỷ niệm như thế về Hà Nội, về con gái HN. Thật dễ thương. Tiếc rằng kỷ niệm đó của tôi đã lùi xa trên 10 năm. Nhưng mãi mãi tôi sẽ không bao giờ quên, về tất cả.......TTS, hung yen , gửi lúc 07/08/2009 15:42:23
Toi doc di doc lai ma van hay,mot tinh yeu son sac mot Ha Noi ngan nam.cam on tac gia,cam on vietnamnet,hi vong toi se duoc doc nhieu bai viet hay nhu the nay nua!.Dau Trong Mung, Nghe An , gửi lúc 07/08/2009 14:32:29
Bạn biết không, tôi cũng yêu Hà Nội lắm. Tình yêu đó nó cứ cháy mãi trong tôi, có những lúc tôi nhớ và yêu, tôi chạy xe 60 cây số, để được ngắm Hà Nội một lúc, xong tôi lại về. Vì vậy khi đọc bài viết của bạn, tôi lại càng nhớ Hà Nội hơn bao giờ hết và tôi thèm được "yêu", một tình yêu đẹp. Xin cảm ơn bạn..Hà Anh, Vĩnh Phúc , gửi lúc 07/08/2009 13:57:18
Một bài viết tuyệt hay và cảm động.Trịnh văn hải, Long biên - hà nội , gửi lúc 07/08/2009 13:29:07
Bai viet hay, doc thay cung phe nhung phai viet la " Tour guide " nhe, dung viet " Guide tour " .hihi.Thai Thanh, Tp HCM , gửi lúc 07/08/2009 12:50:25
Cam on ban.Bai viet hay qua,khi doc bai viet cua ban lam song day trong toi tinh yeu Ha noi.thi hong Thinh, Ha noi , gửi lúc 07/08/2009 11:57:15
Một bài viết quá tuyệt vời. Một tác phẩm mà tôi như được dẫn dắt, lôi cuốn một cách lạ kỳ, tôi như được thả hồn, hoà mình trong những hình ảnh và cảm xúc về Hà Nội, tình yêu về quê hương và về Hà Nội thật lớn lao. Cảm ơn tác giả. Cảm ơn người biên tập bài báo này.Hoang Tat Thang, Ha Noi , gửi lúc 07/08/2009 09:21:28
Bài viết hay, giầu cảm xúc về Hà Nội và ta cảm nhận được một tình yêu vừa mới chớm nở thật trong sáng và lãng mạn. Xin cảm ơn tác giả đã cho chúng ta được sống lại với những ký ức thanh bình, dịu dàng và nét văn hoá của Hà Nội xưa.Phạm Văn Hồng, TP Hải Dương , gửi lúc 07/08/2009 08:00:59
Bạn ơi hay lắm câu chuyện cảm động qua'!girl_hayuocmo_vahyvong2512, vinh- nghe an , gửi lúc 06/08/2009 22:16:02
Năm sau Tôi sẽ đến HÀ NỘI. Nơi đã lâu tôi mong mình đến đó, để cảm nhận HN bằng tất cả cảm xúc. Hà Nội mùa thu 2010^^hoatulip_usd89, long an , gửi lúc 06/08/2009 20:26:36
Bài viết rất hay thể hiện được tình yêu của mỗi người về hà nội- mảnh đất ngàn năm văn hiến.lê minh nhân, NGHE AN , gửi lúc 06/08/2009 17:40:57
Bài viết rất hay và xúc động. Xúc động vì đâu đ1o còn có tình yêu vượt ko gian và thời gian.pham nguyen thuy vy, hcm , gửi lúc 06/08/2009 11:51:41
Đọc bài viết này minh càng thêm yêu Hà Nội, cảm ơn bạn nhiều!Lê Thanh Trường, 135 Hàm Tử Quan_HK_HN , gửi lúc 06/08/2009 11:01:44
Bài viết đầy cảm xúc, sâu lắng, khi tôi đọc nó, tôi cảm nhận được Tình Yêu Hà Nội, nó lan truyền sang tôi, mặc dù tôi không phải người Hà Nội. Gắn Tình yêu Quê Hương với tình Yêu con người, đó là Hà Nội là Việt Nam là Hồng Hà - em là dòng sông làm tim tôi dậy sóng.Nguyễn Quỳnh Nha, Cầu Giấy - Hà Nội , gửi lúc 06/08/2009 10:26:51
Cảm ơn bài viết rất hay của tác giả, tuy chưa một lần đặt chân đến Hà Nội-trái tim của đất nước nhưng tôi cảm nhận một Hà Nội hiện đại và cổ kính. đã bao lần tôi ao ước được ra thăm Hà Nội nơi mà có rất nhiều "huyền thọai, truyền thuyết, sự tích tồn tại".tran thi anh thi, dong thap , gửi lúc 06/08/2009 09:55:48
Khởi đầu một ngày mới trong tiết trời mát lành của mùa thu Hà Nội, em đọc được bài viết của anh bỗng dưng em thấy mình càng yêu Hà Nội biết bao. Dù em không là một người con Hà Nội gốc, sinh ra ở ngoại thành, và chỉ biết đến Hà Nội khoảng 5 năm nay nhưng suốt quãng đời sinh viên em đã cố gắng đi hết Hà Nội, thu lại trong tim mình những mùa hoa ban, hoa sưa, mùa bằng lăng trổ lá, mùa sen Hồ Tây và những đêm hoa sữa. Mỗi lần được đứng trên cầu Long Biên nghe bài hát "Mãi vẫn là tuổi thơ tôi Hà Nội" lòng em lại bâng khuâng khó tả, ước gì một lần được trải qua tuổi thơ Hà Nội. Cảm ơn anh và chúc mừng anh chị một tình yêu đẹp và vĩnh cửu như Hà Nội trong tim.Hoàng Hải Sơn, Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 08:43:32
Hẳn là bạn rất yêu quê hưong, yêu HN ....linhtinh_linh21, BL, gửi lúc 10/10/2009 08:02:45
Bình yên tôi ơi!trần thanh hiên, Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 07:52:26
Xuc dong qua! Toi khong duoc sinh ra tai Ha noi nhung phan lon thoi gian toi toi lon len o Ha noi va co le cai hon cua Ha noi da ngam vao trong toi. Toi yeu Ha Noi! Va duong nhu trong cai the gioi hien dai ngay nay nguoi ta quen di mat cai dieu thieng lieng do dong chay cua cuoc song, cua su muu sinh, cua mieng com manh ao,... Nhung cai hon do no luon luon hien huu manh liet trong mau cua moi nguoi Ha noi, toi luon cam nhan thay cai ve tho mong ma hung trang, cai hien dai ma co kinh cua Ha noi. Toi yeu Ha noi! Yeu Van Hoa Ha noi! Yeu nguoi Ha noi!Park tien sinh, china, gửi lúc 10/10/2009 06:12:14
Tôi thấy thật dễ chịu, bạn viết rất hay.Hồng Vân, Phố Nguyễn Văn Trỗi - HN, gửi lúc 10/10/2009 17:58:19
Thật xúc động! Đọc xong bài viết của bạn tôi thấy yêu HN hơn. Nhưng khoảng lặng trong con người HN, nhưng buổi sáng dạo quanh bờ hồ Hoàn Kiếm, nhưng buổi chiều đi trên con đường Thanh Niên ngắm hoàng hôn xa phía hồ Tây, rồi những tối ngồi trước Nhà hát Lớn nhìn dòng người qua lại. Một chút hương hoa sữa cuối thu, điaọ quanh nhưng con phố, thấy lòng mình thật thanh thản. Những điều giản dị nhất và cũng là nhưng điều thiêng liêng nhất. Cảm ơn tác giả đã cho tôi có lại cảm xúc này.Xuân Trường, BKHN, gửi lúc 10/10/2009 16:36:41
chà! Hà Nội hay như thế này, phải cố gắng tới mới được.trần văn lâu, sài gòn, gửi lúc 10/10/2009 15:40:34
Đây là một trong nhưng câu chuyện tình hay mà nhẹ nhàng nhất mà tôi đã nghe trên Blogradio đấy.Tác giả viết hay lắm.Câu chuyện lại viết về Hà Nội nữa chứ.Rất tuyệt!Ngô Ngọc Thương, Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 11:07:53
Bài viết hay quá, nỗi nhớ !moonlight148, Số 38 - Ngõ 172 - Ngách 55- Đường Âu Cơ - P. Tứ Liên - Q. Tây Hồ - Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 11:02:20
Toi tim thay mot Ha Noi ma minh van hang mo tuong: nhe nhang, thanh cao nhung dam tham va lang sau. Co le neu khong co cau chuyen nay toi se dua y nghi cua minh di xa Ha Noi. Boi luc nay day co qua nhieu thu xo bo, nhung on ao, bon chen dang dien ra ngay cang nhieu. Cau chuyen da keo toi lai gan Ha Noi, yeu Ha Noi hon. Cau chuyen cung lam toi nho den mot nguoi, tinh yeu cua toi........Huong Le, nick: conmaibennhau2006, gửi lúc 10/10/2009 23:12:24
Đẹp như một giấc mơ.người cô đơn, gửi lúc 10/10/2009 22:13:05
Một cảm giác thật khó diễn tả khi đọc bài viết này, Cám ơn thật nhiều vì đã cho tôi sống lại những ký ức và kỷ niệm đẹp về Hà Nội. Tuy đang sống và làm việc tại Sài Gòn nhưng mỗi khi trời se lạnh hay chợt nghe một ca khúc về Hà Nội là tôi lại thấy thêm yêu mảnh đất nghìn năm văn hiến. " Hồng Hà ơi, em đã ở trong trái tim tôi"Nguyễn Long Hải, 105 Tô Hiệu-Nghĩa Đô-Cầu Giấy-Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 21:19:13
Một nỗi nhớ,một tình yêu đc bắt đầu và chia xa ở Hn.Và đc nâng lên thành cảm xúc vang vọng tựa đáy lòng 2 người.lambertlary, Long An, gửi lúc 10/10/2009 20:48:30
Lạ quá. Đọc bài viết này thấy nhớ anh.Nhớ những chủ nhật được về với anh. Nỗi nhớ cứ xoáy vào tâm trí em, nhớ quay quắt, nhớ da diết. Mới hôm qua còn ở HN, còn bên anh, còn được xiết chặt tay anh, vậy mà giờ thì sao? Anh đã bước đi xa em, không trở lại.Anh rời bỏ em, để em lại trong cô đơn, mòn mỏi ngóng trông. Thật quá khó cho em trong những ngày sắp tới...em phải đối diện với nỗi nhớ anh, với những kỉ niệm chỉ còn lại trong kí ức...Đúng là yêu thì chỉ có một lí do là yêu còn chia tay thì có cả tỉ lí do khác...Xa anh rồi, một mình em, 1 căn phòng...sao cô đơn và trống trải kì lạ.Em ko muốn tin đến bạn bè,ko muốn chạy theo những xô bồ hối hả ngoài kia...Em muốn bình lặng, muốn bình yên,, muốn một mình để mãi đắm chìm trong những kỉ niệm của 2 đứa...Em nhớ anh.PL, QN, gửi lúc 10/10/2009 18:47:15

Tôi chợt nhận ra trái tim mình còn đang đập những nhịp đập yêu thương.
Tôi yêu HN và mong một ngày "Ông Già" trở lại.Nhóc Con Dại Khờ, HN, gửi lúc 11/10/2009 11:54:01
Một câu chuyện xúc động, nhẹ nhàng, một tình yêu Hà Nội giản dị, thiết tha.
Tôi cũng rất yêu Hà Nội, nhớ Hà Nội tại một nơi xa xôi không có mùa thu tuyệt đẹp. Câu chuyện làm tôi nhớ về những góc phố, con đường nơi tôi đã đi qua, nơi chứa đựng tình yêu thầm kín của tôi.Hà Nội ơi!Nhớ quá.Ngô Len, Hồ Chí Minh, gửi lúc 11/10/2009 09:33:10
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn", có lẽ khi chưa đi xa sẽ khó mà cảm nhận hết sự gắn bó với mảnh đất mình đang sống, hội ngộ và chia li là không thể tránh khỏi trong cuộc đời, ra đi để có ngày trở về, để lại được đốt cháy lên bao cảm xúc ghìm nén trong lòng, sẽ vỡ òa ra khi chạm chân lên mảnh đất quê hương, khi nắm chặt đôi tay người yêu sau những tháng năm xa cách.
Cảm ơn tác giả, câu chuyện thật hay.Chien Nguyen, gửi lúc 11/10/2009 06:37:00
toi la mot nguoi sinh ra va lon len o Ha noi...toi da xa Ha noi..va toi biet cam giac yeu Ha noi ,yeu ho tay,yeu ho guom va nhung con duong day hoa sua...toi hanh phuc vi gio day ben toi co em va Ha noi....duong tron, 2 trang thi ha noi, gửi lúc 11/10/2009 00:54:32
Bai viet cua ban rat hay , lam toi cung co cam xuc nhung khong bang ban, vi ban da duoc dua co gai goc Ha Noi nhung sinh ra o xua nguoi kia. Nhung toi rat vui vi o dau do van co nguoi con nho den Que Huong Dat Nuoc Viet Nam.Tran Trong Thuan, Hoc Mon - TP.HCM, gửi lúc 06/02/2010 12:56:20
Bài viết hay thật. Tôi cũng có một cảm xúc về Hồng Hà nhưng không diễn cảm được. Cám ơn tác giả.Kim Nhật, gửi lúc 03/02/2010 15:47:36
Đọc bài này của bạn mình rất chăm chú, mình thích những câu tả về Hà Nội, mình thích cả những chi tiết diễn biến tình cảm. Mình đọc mà mình cứ ngỡ mình đang sống trong truyện vây. Cảm ơn Tác giả nhiều
...
Hà Nội nhẹ trong chiều thu tản nắng
Bóng chiều hôm hiu hắt cuối chân trời
Tôi nhớ em, nhớ Hà Nội về tối
Nhớ bóng ai in đậm bước anh về

Hà Nội còn đó, mùa thu và nỗi nhớ
Vẫn cành đa bên nghiên bút cạnh hồ
Vẫn còn đó Hồ Gươm ngàn năm trước
Vẫn còn đây... tình yêu anh, Hà Nội

H2nd.Đinh Văn Hùng, Hà Nội, gửi lúc 01/10/2009 12:26:07
Trời ơi. giật cả mình, tui cũng HồnghHà nè.
Tưởng là của tui nữa chứ.CHúc các bạn có ngày làm việc và học tập thật vui vẻ, hạnh phúc và ý nghĩa.Hà Võ, TPHCM, gửi lúc 23/09/2009 10:00:38
That hay. Toi cam nhan duoc HaNoi, cam thay yeu Ha Noi. va hon het la mot tinh yeu that dep, trong sang va thuan khiet biet bao. chuc ban se hanh phuc!nguyen thi hang, Thai Nguyen, gửi lúc 19/09/2009 16:25:03
Chưa một lần đến Hà Nội, nhưng qua truyện này tôi thấy yêu HN làm sao! Chắc chắn một ngày không xa sẽ đến!maidacminh, Thủ Đức , gửi lúc 23/08/2009 17:48:00
Tuyệt thật. Tôi có cùng cảm giác như khi đọc "Dưới bóng hoàng lan" của Thạch Lam. Câu chuyện thật đẹp và lãng mạn trong thời hiện đại. Mong rằng chuyện này là thực và có 1 kết thúc có hậu cho bạn. Tôi cũng là 1 người Hà Nội, tôi đã từng bất bình vì những việc làm chưa tốt ở Hà Nội nhưng quả thực bài viết của bạn làm tôi quên đi những bất bình và thấy yêu thành phố của mình hơn. Tôi có dự định khi trở về nước sẽ chuyển công tác vào Sài Gòn, và tôi chưa biết được liệu mình có vượt qua được cảm giác mãi mãi xa Hà Nội không.

Tôi yêu Hà Nội, mỗi sớm mùa thu
Soi nghiêng mặt hồ, xanh biếc trời mây...............M. Tuan, Australia, gửi lúc 23/08/2009 09:17:02
Cảm ơn đã cho tôi cảm giác thất đẹp về Hà Nội phố phường đông đúc!lại quý cẩn , hải phòng, gửi lúc 17/08/2009 12:16:02
Bài viết thật tuyệt vời. Đây không phải là văn thuần túy nữa, mà là tâm hồn, là cảm xúc thực sự. Tôi tin câu chuyện này có thực. Tôi yêu Hà nội. Cảm ơn tác giả. m hoang, ha noi, gửi lúc 10/08/2009 22:35:57

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét