Một mình hay hạnh phúc khi bên ta là một người phụ nữ thương yêu?
Gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên/ Mưa nhớ gì thì thầm ngoài hiên/ Bao đêm tôi đã một mình nhớ em/ Đêm nay tôi lại một mình/ Nhớ em vội vàng trong nắng trưa/ Áo phơi trời đổ cơn mưa/ Bâng khuâng khi con đang còn nhỏ/ Tan ca bố có đón đưa/ Nhớ em giọt mồ hôi tóc mai/Gío sương mòn cả hai vai/ Đôi chân chênh vênh con đường nhỏ/ Nghiêng nghiêng bóng em gầy/ Vắng em còn lại tôi với tôi/ Lá khô mùa này lại rơi/ Thương em mênh mông chân trời lạ/ Bơ vơ chốn xa xôi/ Vắng em đời còn ai với ai/ Ngất ngây men rượu say/ Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ/ Cô đơn cùng với tôi về…
Ca khúc “Một mình” của nhạc sĩ Thanh Tùng, mộng mị, hoài niệm, đầy cảm xúc, tưởng như tất cả là lãng quên nhưng lại ào ạt tìm về trong một lúc đối diện mình với mình, như là câu chuyện về hạnh phúc đã rời xa trong khắc khoải và mãi không bao giờ còn có được. Một hạnh phúc giản dị của thời nghèo khó, nhưng thấm đẫm tình yêu và trở nên giàu có hơn tất cả. Nỗi cô đơn thấm đẫm đến tận cùng của người đàn ông nhớ vợ, nó làm cho không chỉ những người phụ nữ phải rưng rưng nước mắt mà còn làm cho trái tim tưởng là mạnh mẽ của những người đàn ông cũng phải nhói lên.
Câu chuyện kể của nhạc sĩ Thanh Tùng về ca khúc này, cũng là câu chuyện của nỗi vương vấn không bao giờ nguôi ngoai trong trái tim người nhạc sĩ. Ông nói “một mình” có lẽ là số phận dành cho ông. Ông từ 6 tuổi đã phải sống xa gia đình, giờ hơn 60 tuổi, nhưng tính tóan lại chưa đầy 1/3 con số đó được sống trong hạnh phúc một gia đình- gia đình có vợ, chồng, con cái. Ông chỉ có được 18 năm hạnh phúc khi bên ông có người vợ. Lúc đó là thời kỳ khó khăn nhất của đất nước nói chung, nhiều vất vả, gian khổ, thiếu thốn… nhưng có vợ, ông cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Khi đã có thể sống dễ thở, có chút thoải mái vật chất, thì vợ ông mãi mãi đi xa, mang theo hạnh phúc của ông, để ông chỉ có “một mình”, cô đơn đi tiếp con đường với trái tim không còn biết hạnh phúc là gì nữa. Sau này ông cũng có vài mối tình, nhưng ông nói không ai yêu ông như người vợ đã đi xa vĩnh viễn kia….Cái gì đã mất thì không bao giờ còn tìm lại được. Có lẽ trong người đàn ông này chỉ có thể có một người phụ nữ- là mẹ của các con ông mới mang đến ông hạnh phúc đích thực.
Đi ngược lại thời gian, những mối tình thời chiến. Giữa bom đạn khốc liệt của chiến trường, nhưng bên cạnh có một tình yêu của người con gái thì “Cuộc đời vẫn đẹp sao/ Tình yêu vẫn đẹp sao/Dù đạn bom man rợ thét gào /Dù thân thể triền miên mang đầy thương tích”… Và trong nội dung bao nhiêu bức thư thời chiến, bao nhiêu câu chuyện đầy cảm động của những chiến sĩ ngoài mặt trận, trong lao tù đế quốc, chỉ cần nghĩ, nhớ đến hình ảnh người phụ nữ là mẹ, vợ, người yêu… thì tất cả những gì gọi là gian khổ, hy sinh ác liệt, tàn khốc của chiến trận, tù ngục… họ đều vượt qua. Hình ảnh, bóng dáng người phụ nữ không chỉ là hạnh phúc khi nghĩ đến mà còn như một sức mạnh vô hình để tiếp sức, để khích lệ, động viên những người chiến sĩ hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng được Tổ quốc trao cho sứ mạng: chiến đấu bảo vệ đất nước, dành độc lập tự do, thống nhất Tổ quốc. Ngay cả khi họ trước lúc hy sinh, những lời cuối cùng nhắn gửi cũng là gửi về cho mẹ, vợ, người yêu, có lẽ lúc đó hình ảnh những người phụ nữ thân thương nhất của họ được họ mang theo, và đó cũng là hạnh phúc cuối cùng của họ có được hình ảnh người phụ nữ yêu thương nhất trước lúc nhắm mắt.
Bên cạnh sự thành công của người đàn ông là bóng dáng người phụ nữ.Ngày xưa, thời cổ đại, các anh hùng, chí sĩ, văn, võ, thường bao giờ cũng có bên mình một “hồng nhan tri kỷ”, không chỉ là người chăm sóc những gì thuộc về đời thường mà còn là người chia sẻ, đồng cảm về tinh thần, giúp cho người đàn ông thăng hoa trong sự nghiệp.Người đàn ông thành đạt mà không có một người phụ nữ kề bên, có lẽ sự thành đạt đó cũng chỉ có một nửa.Ngay cả ở thời công nghệ cao hôm nay thế kỷ 21, vị trí của người phụ nữ bên cạnh người đàn ông rất quan trọng, chẳng thế mà các cuộc bầu cử Tổng thống của các quốc gia lớn, người vợ của ứng cử viên luôn sát cánh trong các cuộc vận động tranh cử, gần như là một sứ giả giúp cho hình ảnh của chồng chiếm được cảm tình của cử tri, nếu người vợ được mọi người yêu quý, thì người chồng “ứng viên” khả năng chiến thắng càng cao.
Quay lại với ca khúc “Một mình” của nhạc sĩ Thanh Tùng, hình ảnh người phụ nữ trong đó không còn là của riêng nhạc sĩ, nó đã vượt thoát ra để chỉ chung cho hình ảnh của những người phụ nữ Việt Nam đảm đang, nhân hậu, chịu thương chịu khó vì chồng vì con, không đòi hỏi gì riêng cho mình. Đức tính hy sinh vì chồng con của người phụ nữ Việt Nam đã như một “tài sản”, di sản truyền thống từ ngàn xưa thời lập quốc.Trong ca dao dân ca, cổ tích, thần thoại…, những câu chuyện truyền khẩu từ ngàn xưa, trong nhiều tác phẩm văn học và trong đời thực, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam vì chồng, con mà quên đi bản thân mình như một biểu tượng bất tử. Và khi người đàn ông bên mình không có người vợ thì đó là chuỗi ngày của đắm chìm trong cô đơn, thậm chí như một nỗi đau đớn triền miên bởi hạnh phúc đã là quá khứ chỉ còn trong hoài niệm.
Nhạc sĩ Thanh Tùng hình như chưa bao giờ quên được hình ảnh người vợ tần tảo của mình. Ngay bây giờ, khi nhắc đến, trong ông vẫn vương vấn, ngậm ngùi, vẫn xót xa cho số phận của người vợ hay cho chính ông. Ông kể trong nỗi niềm của sự “một mình”: Những ngày gian khổ nhất có nhau,nhưng tới lúc hoà bình, tạo được chút kinh tế nho nhỏ trong gia đình thì tự nhiên một người không được hưởng gì hết. Thật trớ trêu. Vắng đi người vợ yêu thương, cuộc đời của ông như cũng chông chênh với những cơn say, không phải là sự bê tha, mà như ông nói, trong lúc say, ông thấy hạnh phúc có người vợ ở bên, dù là ảo ảnh nhưng nó giúp ông sau đó lấy được thăng bằng trên con đường đi tiếp còn dài của nghĩa vụ, trách nhiệm người cha mà ông đã hứa với vợ trước lúc bà đi về”chốn xa xôi,chân trời lạ”.
Từ chuyện của ông, lại nhớ đã từng nghe kể về một người phụ nữ đẹp. Chị đẹp nên có một tình yêu đẹp, nhưng rồi có lẽ “ Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”, nên chị không được làm người phụ nữ hạnh phúc bên tình yêu của chị. Số phận cho chị làm dâu một người do gia đình sắp đặt hay do số phận mang đến. Nhưng rồi chị đã vượt lên tất cả ngang trái, vượt qua những nỗi đau, chị trở thành niềm hạnh phúc không thể thiếu của người đàn ông số phận…Hình như một trong những thiên chức của phụ nữ là mang hạnh phúc đến cho người đàn ông, cho dù mình gặp bất hạnh? Lại nhớ tới câu chuyện như cổ tích của thời hiện đại, chuyện có thật, không nhắc tên nhưng có thể nhiều người biết. Một cô gái xinh đẹp người Hà Nội, cảm thông, chia sẻ nỗi đau của chàng hoạ sĩ mắc bệnh HIV/AID, và rồi yêu thương chàng hơn cả bản thân mình, cô đã trở thành người đồng hành trong cuộc đời chàng và mang đến không chỉ là hạnh phúc một gia đình ấm áp mà là niềm tin vào cuộc sống để chàng hoạ sĩ có được nhiều thành công trong sự nghiệp. Có thể nói đó là một sự vĩ đại không thể đong đếm được của người phụ nữ.
Hầu như không có cuộc trò chuyện, phỏng vấn những nhân vật VIP nào mà không nhắc tới “nội tướng” của mình với sự trân trọng và những lời yêu thương, xen lẫn niềm tự hào.Hạnh phúc là bên mình có người đàn bà yêu thương,và chính tình yêu đó làm cho người đàn ông có thể “dời non, lấp bể”.Nếu không có những người phụ nữ đảm đang, hết mình vì người đàn ông thương yêu của mình thì hỏi liệu những người đàn ông có thể yên lòng mà hoàn thành nghiệp lớn.Nếu người phụ nữ không là một bến đỗ bình an, ấm áp, thì có người đàn ông nào có thể nhẹ nhàng gách vác chuyện non sông…
Lại nhớ một câu chuyện cảm động, khi cả hai người đã về già, con cháu đã phương trưởng, nhưng rồi bà vẫn luôn chăm sóc ông như chưa hề xao nhãng suốt hơn 50 năm qua.Còn ông chỉ có bà mới làm ông hài lòng, họ vẫn “tương kính như tân” như thời trẻ. Rồi có một ngày bà ốm,bà như người có lỗi vì không chăm sóc ông được, bà xin ông trời làm sao chóng qua khỏi, đừng bắt bà “đi “ trước ông. Hỏi vì sao, bà nói, nếu bà đi trước, ông ở lại một mình, ông sẽ buồn, không ai lo chăm ông chu đáo…Có lẽ cảm động tấm chân tình của bà , như ước nguyện, ông đã đi trước, sau khi lo ông yên thì bà cũng ra đi với lời trối trăng lại cho con cháu: Đi theo ông kẻo ông cô đơn nơi ấy, không ai chăm sóc, bầu bạn.
Đôi khi nghe “Một mình” của nhạc sĩ Thanh Tùng,giai điệu bàng bạc, như một lời thủ thỉ, một tâm sự của nỗi khắc khoải trong cô đơn tận cùng trái tim người đàn ông,lan man nghĩ đến hai chữ “hạnh phúc” và người phụ nữ Việt Nam cả thời chiến, thời bình… Người phụ nữ là hạnh phúc của người đàn ông mà không cần một sự bù đắp. Và khi không có người phụ nữ trong cuộc đời,thì đó là khoảng trống vô tận trong người đàn ông./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét