Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

Phản hồi lại bài viết của HNAVN


1. Tác giả Hoài Hương trả lời:

Đừng ngộ nhận

Trong thư ngỏ của Ban chấp hành Hội NSNAVN, các ông có nói tôi tự đặt ra cụm từ “VN là cường quốc nhiếp ảnh” rồi tự biện luận, tự phê phán, buộc các ông chịu trách nhiệm. Xin thưa, có lẽ các ông đã không đọc kỹ, khi tiêu đề bài báo có đặt dấu chấm hỏi đằng sau câu “VN có phải là cường quốc nhiếp ảnh không? “Và trong bài tôi có nói rõ:” Đã có nhiều người lạc quan cho rằng VN là cường quốc nhiếp ảnh thông qua những thành tích đạt được ở các cuộc thi ảnh quốc tế dưới sự bảo trợ của FIAP” , không phải là sự khẳng định mà cho là tôi :“Đặt điều chủ quan”.Hơn nữa qua các phát biểu của ông Chủ tịch Hội trên nhiều phương tiện truyền thông đều ca ngợi thành tích của nhiếp ảnh VN là rất đáng tự hào, không thua kém các nước tiên tiến trên thế giới. Đó là sự ngộ nhận, khi nhìn vào giá trị của các giải thưởng nghiệp dư quốc tế mà đánh giá một nền nhiếp ảnh. Một nền nhiếp ảnh lớn mạnh phải có những tên tuổi lớn, những phong cách sáng tạo độc đáo mà thế giới biết đến.
Về việc UNESCO đã rút tên FIAP ra khỏi danh sách tổ chức thuộc phạm vi cơ quan hoạt động văn hoá của Liên hiệp quốc,xin mời vào trang web của UNESCO thì thấy rõ về tổ chức của họ, xem có tên của FIAP hay không.Còn việc FIAP kinh doanh các biểu tượng logo, thì ai đã từng dự các Đại hội FIAP đều biết,và muốn biết chi tiết cũng xin mời vào trang web của FIAP để xem cụ thể giá cả từng món đồ lưu niệm đó. Các ông nên biết rõ tổ chức mình tham gia thực chất hoạt động như thế nào, đừng nghĩ không ai biết gì trong thời đại thông tin toàn cầu.

2. Tác giả Minh Châu trả lời:

Giá trị nghiệp dư không thể là thước đo nghệ thuật chuyên nghiệp
Về giá trị các cuộc thi ảnh FIAP, trên trang web FIAP đã nêu rõ: Nhiếp ảnh nghiệp dư xuyên toàn cầu- La Photographie Amateur à travers Le Monde. Trong thẻ của FIAP cũng ghi rõ: Người giữ thẻ này không lấy nhiếp ảnh làm mục đích chính-Carte de Photographe de la FIAP qui porte une photo du détenteur, qui est platifiée et valable à vie.
Trong “Thư ngỏ của BCH Hội” có nói FIAP có gần 100 nước tham gia, đúng ra phải là các Câu lạc bộ, hiệp hội nhiếp ảnh amater của gần 100 nước và vùng lãnh thổ tham gia.
Nhân đây xin nói rõ khái niệm về “nước”. Một tác giả từ một nước gửi ảnh đến tham dự các salon ảnh quốc tế không thể coi tác giả đó là đại diện tiêu biểu cho quốc gia đó. Việc thống kê số nước trong các cuộc thi ảnh FIAP chỉ nhấn mạnh sự phát triển của phong trào nhiếp ảnh nghiệp dư trên thế giới.
Ngay như cuộc thi ảnh FIAP đen trắng hai năm một lần vừa xong, bộ ảnh của mỗi nước chỉ là sự lựa chọn từ các CLB nghiệp dư, chứ hoàn toàn không phải là những nhiếp ảnh gia danh giá của quốc gia đó. Ví dụ Trung Quốc, nhiều nghệ sỹ nhiếp ảnh Thượng Hải có ảnh bán cả 5000- 10.000 USD, Danh tiếng có, nhưng họ đâu có tham gia thi FIAP?
Ban chấp hành Hội đã không nắm vững khái niệm nghiệp dư và chuyên nghiệp khi biện bác rằng: 10 tác giả tham gia cuộc thi ảnh FIAP đen trắng không kiếm sống bằng ảnh nghệ thuật nên có ý như là nghiệp dư.
Ở đây cần thống nhất rõ khái niệm: Nhiếp ảnh chuyên nghiệp theo đúng nghĩa thế giới: là 2/3 thu nhập chủ yếu bằng nghề ảnh. Vì thế sống bằng chụp ảnh dịch vụ là nhiếp ảnh chuyên nghiệp. Ăn lương của Hội địa phương hay làm thêm hướng dẫn viên,làm phóng viên ảnh của báo, nhưng nghề chính, thu nhập chính là chụp ảnh, không phải là chuyên nghiệp sao? Hơn nữa, họ lại được phong tước NSNA VN ,vậy đó cũng không phải là “chuyên nghiệp”?.

Ngoài thi FIAP chả lẽ không biết thi đâu?

Trong “Thư ngỏ của BCH Hội NSNA VN” có nói không có tổ chức nào toàn cầu như FIAP, nhưng xin các ông hãy mở rộng tầm nhìn để nhìn xa hơn nữa, thấy rằng trên thế giới không chỉ có một sân chơi FIAP mang tính tìan cầu.
Các cuộc thi ảnh nghệ thuật thế giới có uy tín chất lượng hàng đầu mà hàng năm có tới hàng chục ngàn bức ảnh dự thi như IPA (Mỹ), Master Cup (Anh), Sony World Award Photogarphy (Anh), Foto Espana (TBN)… Hàng loạt cuộc thi danh giá khác của các hãng máy ảnh như Hasselblad, Leica, Kodak của các trung tâm nghệ thuật đương đại lớn của Anh, Mỹ, của các tạp chí ảnh hàng đầu Mỹ như Popular Photography, American Photo … Với các cuộc thi đó, các tác giả VN không thể lọt vào danh sách đoạt giải. Trong các cuộc thi đó, giám khảo đều là những nhà nhiếp ảnh, giám đốc hình ảnh- mỹ thuật hàng đầu, chứ không phải là những nghệ sỹ nghiệp dư FIAP. Ví dụ cuộc thi Master Cup (Anh), giám khảo đều từ các tạp chí danh tiếng như Times, Financial Times, National Geographic, Sports Illustrated Magazine các nhà sách Taschen, Phaidon… ; các gallery nghệ thuật hàng đâù như Saatchi & Saatchi, L.A Gallery… các hãng thông tấn Getty Images, Magnum…
Trong khi, thử nhìn vào danh sách giám khảo cuộc thi FIAP đen trắng hai năm một lần, xem các nhân vật đó có phải là những tên tuổi nổi tiếng không? Và nếu bạn thử xem ngay các nghệ sỹ E.FIAP vào phần Bio (tiểu sử) xem thành tích của họ xem? Đã có ai xuất hiện trong các Bảo tàng nghệ thuật quốc gia hay các bộ sưu tập cá nhân danh giá chưa?
Không có gì lạ đâu, FIAP là một sân chơi dành cho những người không coi nhiếp ảnh là mục đích chính.

Hội nhập quốc tế, nhưng hội nhập với ai và như thế nào?

Hội nhập quốc tế là cần. Nhưng hội nhập phải ở vị thế nào? Xứng tầm hay chưa?
Trong thư, các ông nói: sẽ có hàng trăm nhà nhiếp ảnh nổi tiếng ở các châu lục đến VN quảng bá hình ảnh VN? Xin hỏi họ nổi tiếng thật sự ở mức độ nào, và hiệu quả quảng bá của họ đến đâu khi chúng ta chưa được nhìn tác phẩm của những nghệ sỹ nghiệp dư không coi nhiếp ảnh là mục đích chính này? Và rồi sự quảng bá hình ảnh VN của họ thực hiện ở đâu, tiến hành ra sao…Cách đây hơn 10 năm, cũng đã từng có các nhà nhiếp ảnh quốc tế và VN cùng đi chụp ảnh, sau đó in sách ảnh “Passage to Vietnam”, với những bức ảnh và lời bình thiếu thiện chí, đã là một “sự cố” về việc quảng bá Việt Nam bằng ảnh do các nhà nhiếp ảnh nước ngoài thực hiện. Chắc những người có trách nhiệm đều nhớ.

Việc các ông viết trong “Thư ngỏ của BCH HNSNA VN” là đã có công văn xin phép các cơ quan hữu trách, nhưng những văn bản đó số mấy, ngày nào, nó có sau khi VN đi dự ĐH FIAP lần 29 ở Zilina- Slovakia về?
Và cũng xin nói nhỏ với ông Chu Chí Thành, khi ông ký tên vào một văn bản hành chính mang tính chất công văn gửi giữa 2 cơ quan, thì nên nhất quán cách xưng hô, đã là “đồng chí” thì không “anh”, “bác”, và đừng xen chuyện “riêng tư” kiểu:” Đặc biệt tôi còn nợ bác Huân ảnh ở Hàn Quốc và nhiều việc khác nữa”.

Các cụ ta có câu: “Thuốc đắng dã tật”, “Sự thật mất lòng”. Đừng vì những lời nói thẳng mà lên án người viết là thiếu thiện chí, ngạo mạn, xúc phạm giới nhiếp ảnh VN.

Cũng nhân đây xin chúc Hội NSNA VN có thêm nhiều thành tích đích thực trong nhiếp ảnh để thật sự ngành nhiếp ảnh VN nói chung, nghệ thuật nhiếp ảnh VN nói riêng có vị trí xứng đáng trong nhiếp ảnh đương đại quốc tế./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét